Tu học trong huyền vi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Tu học trong huyền vi

Bài gửi by minh đài on 18/11/12, 08:23 pm

Học tu từ trong vô vi , có nghĩa học từ
trong những giấc mơ của mình mà có những pháp môn tu ,tôi chỉ nêu vài
chi tiết để nói thôi , tôi thường nghỉ mình niệm một vị nam mô a di đà
phật thì đã nhiều công đức, vậy mình niệm vô lượng thọ phật chắc được
công đức hơn ,vì lúc ấy tôi cũng chưa hiểu đạo nên có những ý nghỉ như
vậy.
-Đêm ấy tôi ngủ thấy mình đến trước một tam bảo ,có rất nhiều tượng phật
,hằng hà chư phật ,nhưng có một vị sư tăng chỉ đưa cho tôi một nén
nhang thắp ,tôi ngạc nhiên tại sao? nhiều phật vậy mà chỉ có một nén
nhang cắm một lư hương ,thì vị tăng chỉ giơ lên một ngón tay ,tôi suy
nghỉ hoài khi tôi ngộ ra là hằng hà Sa số chư phật mà chỉ có một là phật
tức là giác , nghĩa là hằng hà Sa số chư phật đều có chung một cái tâm
giác ngộ.
-Lại lần khác tôi nghỉ tôi giúp nhiều người ko biết có lợi gì ?giúp họ đặng được cái gì?
- Đêm ấy tôi ngủ thấy tôi đến trước tam bảo đảnh lễ hằng hà Sa chư phật
,tôi nghỉ hoài ko ra sau này tôi mới hiểu rằng trong trần gian đều là
phật ,trong tương lai ,nếu mình giúp mọi người là mình đang đảnh lễ báo
ân cho các chư vị phật trong quá khứ.
-Có lần khác tôi học kinh ,ko biết mình thiếu chữ gì đêm ấy ngủ thấy sư
bà bảo thiếu chữ nào thì bỏ qua chứ thiếu chữ tâm ăn ba roi,sau này tôi
mới hiểu , nếu học kinh , tu học mà tâm ko có sẽ bị ăn đòn , ko thành
đạt,
Lại một hôm, tôi cứ ko hiểu kinh , mà ngủ hay thấy đi trừ tà diệt ma
hoài , một hôm ngủ thấy mình bị bỏ vào lòng bịt đầu ,sư thầy ngồi trên
giỏ lồng ,lấy tay đập vào đầu giỏ nói sao con mê hoài vậy ,sao ko tỉnh
dậy đi,
tôi thấy mình đổ mồ hôi vì sợ , nghỉ hoài ko ra bây giờ mới hiểu ý là
bảo mình tu mà cứ bó chặt mình ,ko sổ lồng cho thoáng , cứ chấp cái này ,
chấp cái kia , vì lúc ấy tôi hay chấp tà , chấp chánh , đi đánh tà ma
hoài.
ko phân biệt thế nào là chánh cái nào là tà đụng đâu đánh đó .
-Tôi hay có ý nghỉ ko biết tu như thế nào cho gọi là đắt
đêm ấy ngủ thấy vừa có mặt trời , vừa có mặt trăng ,tôi nghỉ hoài ko ra ,
một bên thì chói , một bên sáng nhưng ko chói ,mặt trời to bằng cái nia
,còn mặt trăng nhỏ bằng cái chén ,nghỉ hoài ko ra ,sau này khai ngộ
hiểu rằng nếu như mặt trời đứng riêng lẻ mình chỉ thấy mặt trời sáng nếu
có mặt trăng ta sẽ so sánh được , cái này sáng hơn to hơn ,cái kia nhỏ
hơn mờ hơn ,đó là nhận biết tốt xấu ,hay đắt hay ko ở đây.
Tôi chỉ đưa ra vài điều về tu vô vi ,chứng tỏ có những tâm linh vô
hình ,mà ngay bản thân mình ko biết ,sẽ chỉ dạy mình từng bước tu ,đó
là vô vi.
Người học trong vô vi phải biết đọc ý của những bật thầy trong vô
vi,vì những vị đó ko nói nhiều ,ko có lý luận dài dòng văn hoa , có khi
chỉ có một câu hay một hành động cũng là một bài học quí ,ví dụ có một
chuyến bị hàm oan ,bị người trần mắng chửi thậm tệ ,khi tôi ngủ chỉ thấy
một vị sư tăng cầm dao chặt những cành tre , và nói một câu là NHỊN như
vậy người nói rằng xã đoạn ,NHỊN ,NHỊN,TỰ MÌNH phải biết chặt cái gì ,
xã cái gì ,tức xã những cái linh tinh ,NHỊN phải NHỊN từ trong tâm đến
ngoài đó là bài học quí ,.
-Nhưng người có vô vi thì sẽ học vô vi thường những người có vô vi sẽ bị
tách rời những người tu hiện thực ,chỉ lấy thực tiễn đời kết với vô vi ,
thành bài học thực tiển ,học vô vi là mình đang học trực tiếp phật
trong quá khứ nhưng ít ai học được nên ai ko có đừng quá mong cầu.
-BÀI HỌC 1 TỨ DIỆU ĐẾ
-Trong giấc ngủ tôi thấy như sau , một đứa trẻ ko có cha mẹ , đang dọc
đất ,chơi mãi mê dơ dáy quá , tôi ẩm đứa bé vào và tắm rửa nó , ôi đất
cát dơ đến nổi đen cả thau nước , và thay cho nó một bộ đồ mới , dạy cho
nó đếm ,1 cộng 1 là 2,2 cộng một là 3 và đứa bé cứ thế đọc lập lại từ
tôi đếm , đang ẩm trên tay như vậy có người xô vào lưng đứa bé ôm ko
chặt bị té nhào tới khiến tôi giật mình thức dậy ,.
- trong bài học này nói lên đều gì?
-Một đứa trẻ khi bị cha mẹ sanh bỏ rơi , như người con ko ai dạy thế nào
cả ,người mới chập chửng đó phải dựa theo người nào đó nó cảm thấy an
toàn nhất , nếu có cha mẹ thì cha mẹ là điểm dựa , ko có cha mẹ người nó
thấy săn sóc an ủi là điểm dựa , lúc này đây người nó dựa phải có đạo
đức tốt thì nó sẽ học những đều tốt , nếu người nó dựa là người ko tốt
về đạo đức thì nó cũng ảnh hưởng như vậy,thời điểm này đứa bé đó thật dễ
thương dạy gì nói nấy ,chứ ko biết tốt xấu , ko phân được phải trái
thật đáng yêu mà cũng dễ bị ngã nữa , y như chúng ta , trong thời kỳ mới
tập sự tu đang tập từng bước từng bước học phật vậy.
BÀI HỌC THỨ 2
-Trong giấc ngủ tôi thấy đứa bé đã lớn hơn một chúc biết chạy nhảy nô
đùa , biết nghịch biết leo trèo , biết yêu thương , biết giận hờn biết
cái này ko đúng cái kia ko nên nhưng nó chưa thể phân định rõ ràng tại
sao như vậy.
- nó chỉ học và cảm nhận qua lời dạy của tôi , tôi nói đó ko nên hay ko
đúng ,cái này đẹp cái kia xấu chứ nó chưa có một nhận xét riêng, để nhận
ra .
-Khi tôi đưa những miếng vàng tôi nói cái này quí lắm nó có giá trị lớn ,
có nó muốn cái gì cũng được , bấy giờ đứa bé biết là những miếng vàng
này mình đổi được nhiều thứ mong muốn ,như nhà cửa , quần áo ,mọi thứ
vui vẻ phương tiện trần gian ,nó lau chùi cẩn thận cất và tôi thấy nó
biết cất giữ và cẩn trọng ko cho ai đụng vô , đây là bài học ích kỷ nhen
nhóm bắt đầu ở cái nhìn khi biết đó là vật quý .
-Tôi đưa tượng phật bằng đồng rồi nói đây là những vị phật rất linh
thiêng , người có những phép thần thông ,ai muốn cầu gì thì đặng nấy ,
đứa bé cũng lau chùi cẩn thận , tôi nói đem lên để trên bàn và thắp
nhang khấn , tức nhiên đứa bé sẳn sàng làm theo và thắp nhang cúng khấn
,như vậy những pháp phật đó,về bài đạo đức cũng do tôi nhen vào lòng của
đứa bé ,lòng ích kỷ hay rộng lượng cũng do tôi nhen cả vậytrong thời
điểm này đứa bé luôn bắt chước chưa có một nhận định rõ ràng người làm
thầy , làm cha , làm bật dạy dỗ rất quan trọng , khiến cho đứa bé rất
ảnh hưởng của những bước đầu sự tu tập.
-Người mới tu tập ,còn non kém chưa có một ý thức về tu tập ,người thầy
là người thay phật (như cha mẹ của đứa bé )sẽ truyền lại những kinh
nghiệm ban đầu , mê hay tỉnh là nhờ phúc ban đầu này , có khi làm cho
đứa bé tạo nghiệp hay ko tạo nghiệp là ở đây vì nó chưa được trưởng
thành ,hay có ý thức về sự tu .
phật gọi những người tu này là đứa bé đang tập bò, trí tuệ mới tượng thôi.
BÀI HỌC THỨ BA :
-Đứa bé đó nay đã lớn hơn , và biết làm việc , biết nhìn nhận nhiều hơn
,có một ý thức về hành động ,có tình cảm , cảm súc ,lại có một kinh
nghiệm do cha mẹ cấy vào khởi ban đầu đứa bé biết so sánh cái này
lợi,cái kia thiệt,cái này xấu ,cái kia đẹp ,lòng ích kỷ nhỏ mọn chỉ mới
bắt đầu, hãy còn nằm trong sự kiểm soát chưa rõ ràng lắm bây giờ đứa bé
phải ra đời và bắt đầu thử những bài học học do cha mẹ truyền ,.
_Nhưng hởi ôi ! cha mẹ mình dạy đạo đức nhưng ko dạy cách chống lại sự
đời ,hoặc những bài học của cha mẹ ko đủ để con chống lại sự đời ,
giống như học trò trên lớp mãi học,xong ra đời thì hai bài học đều
nghịch khác nhau ,bài học thì chỉ một chiều , nhưng ra đời thì đến trăm
chiều
làm sao đây?cảnh đời muôn màu muôn vẻ ,lôi kéo đứa bé đó khiến tùy theo hoàng cảnh mà phát sinh vấn đề,.
- Oán ,hận ,ghét ,thù ,tham, danh lợi,tráo trở giam tham ,si mê ,yêu
thương ,đủ thứ gây khổ , đủ thứ khiến đứa bé quay cuồng làm điên đảo
từng ngày đứa bé sẽ có những bài học ở đời , tìm cách chống chỏi , sanh
biến tâm ,tùy theo hoàng cảnh hiện dần ,
-Đứa bé biết nói dối ,biết lừa gạt , biết tham , sân si,biết hận ,thù
,gian xảo lâu ngày bài học đạo hạnh bị mờ dần ,trong ký ức,mọi sự khổ,
phiền não bao quanh ,người con nào thấm sâu tình mẫu tử ban đầu răn dạy
thì quay về hỏi lại mẹ rằng con bị vòng đời như vậy mẹ dạy lại cho con
,làm sao con chống lại cảnh dối trá của đời.
-còn như đứa bé ham chơi , quên luôn , đến khi tạo nghiệp nặng nước mắt
chảy ròng chạy về hỏi thì trời ơi con vô địa ngục rồi ,trong thời điểm
này phật nói :là con người đã có thức , phải biết chịu những tác tạo
nghiệp của chính mình , nhưng ai đã làm chủ mình đây , .nghỉ mình biết
thì tự làm thôi , thích là làm , khi làm xong thì giật mình ,nhìn lại
tội đã cao bằng núi thái sơn,
-Có những đứa bé đã trưởng thành ,và giác ngộ những ý thức , cứng cỏi ,
sẽ là người thay thế cha mẹ truyền lại cho thế hệ sau phật gọi đây là
bật giác ,già có trí tuệ (phật).
-Cuối cùng con người dù có tranh dành , cướp đoạt , hay làm gì ở cỏi
trần đều phải bỏ lại như đã chấm dứt vai tuồng trên cỏi trần để mình
phải đối mặt với tội hay nghiệp tạo trong quá trình mình còn đang tại
thế ,dẫu đẹp như tiên , hay xấu như quỷ , giàu hay nghèo hèn , hay đang ở
một đạo giáo nào cuối cùng phải vào một cửa tử , tại đây là nơi quyết
định tội trần mình gieo.
-Đó là cánh cửa duy nhất để phán tội trần gian ,ko phân chia đạo giáo ,
ko hơn thua ,ko cao thấp , ai cũng đồng như ai , thậm chí ko phân nam nữ
,.
nợ trần lại trả lại cho trần ,thân tứ đại này từ nước ,lửa , đất , và
gió tạo nên nay vỉnh biệt trả lại cho trần tứ đại tạm mượn kia ,
Và tôi thức tỉnh dần giấc ngủ, cũng như giấc mộng đẹp đời đẹp đạo mà các bật thầy trong cỏi vô vi răn dạy.
_Từ đây từng bước tu học tôi luôn tin bên mình có những bật thầy từ cỏi
phật luôn ẩn hiện , răn dạy tôi , từng hành động đến lời nói ,người luôn
sửa lại cho ko sai, nay vì nhớ đến công ơn của những bật thầy vô vi ,
con nguyện đem ghi lại truyền cho thế hệ sau học theo người răn dạy
----------------------------------------------------------
cầu cho hết thảy chúng sanh đồng thành phật đạo
















__________________

_________________
Cư sĩ DIỆU ĐỊNH
--------------------
Hoa sen giữa đầm bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn


minh đài
Mod

Tổng số bài gửi : 69
- + Điểm Đạo Hạnh : 6
Join date : 06/11/2012

Xem lý lịch thành viên

Về Đầu Trang Go down

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

- Similar topics

 
Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết